Skip to main content

Làm người quan trọng nhất là vui vẻ

                 

[Thơ hay]: Không Có Gì Tự Đến Đâu Con - Nguyễn Đăng Tấn


Bài thơ dặn con


Mà bạn đọc chia sẻ rất nhiều trên các trang mạng xã hội thời gian qua đã thu hút sự chú ý và quan tâm của cả cộng đồng.

Bài thơ ấy có tên là: Không Có Gì Tự Đến Đâu Con, do nhà thơ Nguyễn Đăng Tấn sáng tác; được in trong tuyển tập thơ Lời Ru Vầng Trăng xuất bản năm 2000.

Từng câu chữ, vần thơ chạm tới trái tim độc giả bởi ý tứ dung dị, mộc mạc tựa như những lời thủ thỉ, tâm tình của các bậc làm cha làm mẹ nhẹ nhàng dành khuyên nhủ con cái mình.





 
Có lẽ, khi viết tặng cho cậu con trai 8 tuổi - Nguyễn Đăng Tiến; tác giả Đăng Tấn đã không dùng đến tư cách nhà thơ mà ông đã viết với tất cả tấm lòng của một người cha. Và, gửi trọn vào đó tình yêu thương bao la, trìu mến cùng những triết lý nhân sinh từng trải sâu sắc xuất phát tự đáy lòng:


"Không có gì tự đến đâu con

Quả muốn ngọt phải tháng ngày tích nhựa

Hoa sẽ thơm khi trải qua nắng lửa

Mùa bội thu trải một nắng hai sương.


Không có gì tự đến, dẫu bình thường

Phải bằng cả đôi tay và nghị lực

Như con chim suốt ngày chọn hạt

Năm tháng bao dung nhưng khắc nghiệt lạ kỳ.


Dẫu bây giờ bố mẹ - đôi khi

Có nặng nhẹ yêu thương và giận dỗi

Có roi vọt khi con hư và dối

Thương yêu con đâu đồng nghĩa với chiều.


Đường con đi dài rộng rất nhiều

Năm tháng nụ xanh giữ cây vươn thẳng

Trời xanh đấy nhưng chẳng bao giờ lặng

Chỉ có con mới nâng nổi chính mình.


Chẳng có gì tự đến - hãy đinh ninh".


Bài thơ: Không Có Gì Tự Đến Đâu Con 

Tác giả: Nguyễn Đăng Tấn







Comments

Popular posts from this blog

[Today Quote]: Đừng để kẻ khác chỉ đạo bạn phải diễn như thế nào...

 Nếu cuộc đời Đã trao cho bạn vai diễn chính. Hãy làm nó tốt nhất có thể. Tự tin và tỏa sáng. Có một không hai... Đừng để kẻ khác chỉ đạo bạn phải diễn như thế nào... Bởi lẽ, chúng ta mới là người hiểu bản thân mình nhất. Những nụ cười... Những giọt nước mắt... Phút giây hạnh phúc... Khoảnh khắc bóng tối... Từ đầu chí cuối, tự thân mỗi người đều phải đối diện và cảm nghiệm. Vậy nên, người khác không hiểu phàm cũng là chuyện bình thường. Một ánh mắt lạ lẫm.. Dăm lời nói phán xét cũng chẳng đáng để bận tâm. Chỉ lấy làm đáng tiếc, khi bản thân chúng ta lại đồng tình đứng về phía nhân vật phản diện kia, để đối phó với chính mình...! Yêu thương, @Yixin Bài viết liên quan Thông tin sách cho [Today Quote]: Đừng để kẻ khác chỉ đạo bạn phải diễn như thế nào...

[Today Quote]: Tình yêu một nửa hay Tình yêu trọn vẹn?!

Sẽ không có một nửa hoàn hảo... Giống hệt như bạn mong đợi xuất hiện đâu. Bởi lẽ, càng kỳ vọng vào sự bù đắp nơi người khác; bạn sẽ càng hoang hoải trong cuộc hành trình tình yêu của chính mình!. Chúng ta vẫn thường có quan điểm về "tình yêu một nửa" : mong muốn gặp được "một nửa" như ý; hi vọng tìm được "một nửa" đích thực của đời mình;... Thế nên, chúng ta mới đặt ra những tiêu chuẩn, những kỳ vọng lớn lao, thậm chí "hoàn hảo" đến mức phi thực tế dành cho người ấy. Rồi khi nhận lấy sự hụt hẫng, thất vọng; lại tự chất vấn hoặc than trách bản thân: chẳng lẽ không có một ai phù hợp với mình; tại sao người ấy mãi chưa chịu xuất hiện; đường tình duyên của tôi lận đận thế ư?!... Thật lòng mà nói, những gạch đầu dòng về thước đo, tiêu chí của chúng ta không sai. Nó chỉ sai khi chúng ta áp đặt và mong mỏi người khác chịu trách nhiệm, gánh thay giúp mình. Đó vốn dĩ là điều không hợp lý, cũng chẳng.. hợp tình. Bạn biết đấy! Mặt trời có thể tỏa ánh sáng c...

Tôi Quyết Định Sống Cho Chính Tôi - Lời thách thức dành cho bản thân..

Khi chúng ta quên.. Tự lúc nào, chúng ta đã bị cuốn vào guồng quay vô định của cuộc sống; quên đi những lời nói thành thực xuất phát từ trái tim mình: Chúng ta là ai? Chúng ta ước mơ điều gì? Chúng ta muốn sống như thế nào?...   Chúng ta để người khác vẽ hộ ước mơ cuộc đời mình. Chúng ta sống chật chội trong một "cái khung" do ai đó tạo nên. Chúng ta sợ hãi không dám bộc lộ những điều đẹp đẽ vốn có hiện diện trong tâm hồn mình. Bao lâu? Đã bao lâu rồi?! Chúng ta l uôn phải gồng mình, gắng gượng để sống theo ý muốn của người khác. Ngay từ khi còn nhỏ, chúng ta đã được dạy bảo rằng: phải trở thành người tử tế, giỏi giang và thành đạt. Thế nhưng, dường như chưa một ai có thể đủ "dũng cảm" để nói thật lòng cho chúng ta biết: Chúng ta xứng đáng được hạnh phúc ra sao và chúng ta cần học cách đối xử tốt với bản thân như thế nào?!  Bởi lẽ, họ - những người đi trước cũng không được ai truyền dạy "chân lý" ấy. Họ chỉ có thể dạy lại cho chúng ta những điều họ được h...