Skip to main content

Làm người quan trọng nhất là vui vẻ

                 

[Review sách]: Mình phải sống như mùa hè năm ấy...

..."Mình phải sống như mùa hè năm ấy
Anh muốn mình sống mãi những mùa xanh"...

(Dịch bài hát The summer – Josh Pyke)
____________________________________


Đọc đến 2 câu thơ ấy trong tập thơ của Nguyễn Thiên Ngân, tôi dừng lại. Rời cuốn sách, thả lưng ra sau ghế tựa và ngước nhìn vòm cây bên ngoài cửa sổ,...

Một cảm giác nhẹ nhàng, thư thái đến lạ kỳ!

Tôi muốn dừng lại, chỉ là để được nhâm nhi từng chút... từng chút dư vị xúc cảm đang tuôn tràn trong tâm hồn mình lúc này: một - cách - trọn - vẹn!.

Những tưởng như nó có thể đủ làm tôi "no" đến cả buổi chiều.

___________________________________

Ừ nhỉ! Đã lâu lắm rồi phải không bạn?
Đã bao lâu rồi ta không được đắm mình trong một mùa hè rực rỡ như thế?!

Mình phải sống như mùa hè năm ấy..



Bạn có ngửi thấy không? Mùi thơm cỏ đồng nội.

Và bạn hãy nhìn xem.. những giọt nắng vàng tinh nghịch, đang nhảy nhót rơi nghiêng trong tiếng cười đùa ríu rít, thân thương,..

Bạn có còn nhớ mùa hè năm ấy, mải mê rong chơi cùng chúng bạn, quên cả bữa cơm chiều mẹ đợi.
Những tháng ngày vô lo, vô nghĩ.


...Nhưng thời gian, thời gian!
Làm sao quay lại được năm chúng mình mười mấy tuổi
Để nhảy ùm bơi ngược dòng sông
Để con nước dẫn mình đi đến khởi nguồn
Nơi biển sông hội ngộ thêm một lần
Và tháng ngày của chúng mình là một mối mơ tràn nắng
Mặc cho hơi muối mặn bám mờ lên từng phiến cửa trong...


Có thể đó cũng là năm tháng của tà áo trắng học trò, ngóng đợi mùa phượng vĩ đỏ ngợp một góc trời, tiếng ve râm ran gọi ngoài cửa lớp; để rồi lại bồi hồi núp sau lưng áo bạn, bịn rịn ngày chia tay, dưới gốc phượng già quen thuộc,…


Và đó cũng là năm tháng của thanh xuân, của những gương mặt thân thuộc, những cái ôm thật chặt, của bàn tay tìm kiếm bàn tay; của giọt nước mắt, của những nghẹn ngào, của những điều không thể cắt nghĩa,…

Tất cả những năm tháng ấy sẽ không giống mùa hè của năm nay, năm sau và của nhiều năm về sau nữa. Nhưng chắc chắn, ký ức không bao giờ có thể nhạt phai, thời gian cũng không làm hoen ố được bất cứ một khoảnh khắc nào mà ta đã sống trọn vẹn trong mùa nắng vàng của thương nhớ xa xôi, dịu dàng và lấp lánh…

 Mình phải sống như mùa hè năm ấy được độc giả đón nhận


Dù ngày hôm nay, những ngược xuôi, đua chen có làm tâm hồn ta mệt mỏi đôi phần.

Những quay cuồng, vội vã nơi nhân sinh khiến ta thôi ngồi dệt mộng mơ.

Hay những va vấp, đắng cay, nhọc nhằn có làm ta thêm chai sạn, chùng lòng.

Không biết đến bao giờ?!
Ta mới có đủ can đảm để sống, để yêu, để vút bay thêm một lần trọn vẹn và hết mình như năm tháng xa xôi ấy.

Đến bao giờ... Nếu không phải ngày hôm nay,
Khi bạn và tôi được cầm trên tay những kỷ niệm của một thời: không - bao - giờ - lạc - mất.

Vậy thì, bạn ơi!

Ta hãy cứ sống vô tư, không toan tính, cũng chẳng đắn đo được mất vì điều gì.

Khóc ngon lành và cười vang giòn giã như đứa trẻ năm xưa, mà không cần phải gắng gượng, kìm nén hay lẩn trốn nơi góc tối.

Để được chân thật với cảm xúc. Được là chính mình trong từng khoảnh khắc.


....Mình nên sống như mùa hè năm ấy

Anh muốn mình sống mãi những mùa xanh...


Một sáng mùa hè tháng 6.,

Rưng rưng đến lạ kỳ....

Ngoài phố, tiếng xe cộ ồn ào, mải miết...!

                                                                                                 ©Book&Bread 

Comments

Popular posts from this blog

[Today Quote]: Đừng để kẻ khác chỉ đạo bạn phải diễn như thế nào...

 Nếu cuộc đời Đã trao cho bạn vai diễn chính. Hãy làm nó tốt nhất có thể. Tự tin và tỏa sáng. Có một không hai... Đừng để kẻ khác chỉ đạo bạn phải diễn như thế nào... Bởi lẽ, chúng ta mới là người hiểu bản thân mình nhất. Những nụ cười... Những giọt nước mắt... Phút giây hạnh phúc... Khoảnh khắc bóng tối... Từ đầu chí cuối, tự thân mỗi người đều phải đối diện và cảm nghiệm. Vậy nên, người khác không hiểu phàm cũng là chuyện bình thường. Một ánh mắt lạ lẫm.. Dăm lời nói phán xét cũng chẳng đáng để bận tâm. Chỉ lấy làm đáng tiếc, khi bản thân chúng ta lại đồng tình đứng về phía nhân vật phản diện kia, để đối phó với chính mình...! Yêu thương, @Yixin Bài viết liên quan Thông tin sách cho [Today Quote]: Đừng để kẻ khác chỉ đạo bạn phải diễn như thế nào...

[Today Quote]: Tình yêu một nửa hay Tình yêu trọn vẹn?!

Sẽ không có một nửa hoàn hảo... Giống hệt như bạn mong đợi xuất hiện đâu. Bởi lẽ, càng kỳ vọng vào sự bù đắp nơi người khác; bạn sẽ càng hoang hoải trong cuộc hành trình tình yêu của chính mình!. Chúng ta vẫn thường có quan điểm về "tình yêu một nửa" : mong muốn gặp được "một nửa" như ý; hi vọng tìm được "một nửa" đích thực của đời mình;... Thế nên, chúng ta mới đặt ra những tiêu chuẩn, những kỳ vọng lớn lao, thậm chí "hoàn hảo" đến mức phi thực tế dành cho người ấy. Rồi khi nhận lấy sự hụt hẫng, thất vọng; lại tự chất vấn hoặc than trách bản thân: chẳng lẽ không có một ai phù hợp với mình; tại sao người ấy mãi chưa chịu xuất hiện; đường tình duyên của tôi lận đận thế ư?!... Thật lòng mà nói, những gạch đầu dòng về thước đo, tiêu chí của chúng ta không sai. Nó chỉ sai khi chúng ta áp đặt và mong mỏi người khác chịu trách nhiệm, gánh thay giúp mình. Đó vốn dĩ là điều không hợp lý, cũng chẳng.. hợp tình. Bạn biết đấy! Mặt trời có thể tỏa ánh sáng c...

Tôi Quyết Định Sống Cho Chính Tôi - Lời thách thức dành cho bản thân..

Khi chúng ta quên.. Tự lúc nào, chúng ta đã bị cuốn vào guồng quay vô định của cuộc sống; quên đi những lời nói thành thực xuất phát từ trái tim mình: Chúng ta là ai? Chúng ta ước mơ điều gì? Chúng ta muốn sống như thế nào?...   Chúng ta để người khác vẽ hộ ước mơ cuộc đời mình. Chúng ta sống chật chội trong một "cái khung" do ai đó tạo nên. Chúng ta sợ hãi không dám bộc lộ những điều đẹp đẽ vốn có hiện diện trong tâm hồn mình. Bao lâu? Đã bao lâu rồi?! Chúng ta l uôn phải gồng mình, gắng gượng để sống theo ý muốn của người khác. Ngay từ khi còn nhỏ, chúng ta đã được dạy bảo rằng: phải trở thành người tử tế, giỏi giang và thành đạt. Thế nhưng, dường như chưa một ai có thể đủ "dũng cảm" để nói thật lòng cho chúng ta biết: Chúng ta xứng đáng được hạnh phúc ra sao và chúng ta cần học cách đối xử tốt với bản thân như thế nào?!  Bởi lẽ, họ - những người đi trước cũng không được ai truyền dạy "chân lý" ấy. Họ chỉ có thể dạy lại cho chúng ta những điều họ được h...