Skip to main content

Làm người quan trọng nhất là vui vẻ

                 

[CÂU NÓI THAY ĐỔI CUỘC ĐỜI BẠN]: Thế nào là YÊU???!


"Muốn yêu người khác, hãy biết yêu quý chính bản thân mình đầu tiên" 

~ Auren Hoffman



Trước khi yêu thương mọi người trọn vẹn - ta phải học cách yêu thương chính mình


Câu nói trên nghe qua có vẻ vô lý.

Vô lý bởi lẽ.. nó không đúng với thói quen cố hữu, cũng không nằm trong cái chuẩn mực vốn vẫn được gọi là: cho - nhận.

Rằng: phải cho đi để nhận lại.

Cũng vậy, chúng ta muốn yêu thương. Chúng ta phải trao đi yêu thương để nhận lại yêu thương.

Câu nói trên giống suy nghĩ của một kẻ VỊ KỶ hơn, thì phải?!

NHƯNG, nếu... 

không có yêu thương chúng ta sẽ lấy gì để cho đi. 


Bạn KHÔNG THỂ cho đi những gì bạn KHÔNG CÓ.

Chí ít bạn cần phải có 1 đồng. Bạn mới có thể cho đi 1 đồng.

Tình yêu cũng vậy.

Chúng ta luôn muốn thể hiện tình yêu với mọi người: quan tâm, chăm sóc, lo lắng,.. tận tâm tận lực. Thậm chí bỏ bê chính bản thân mình.
Như vậy để nói lên điều gì? Chẳng phải điều đó có nghĩa ngầm tỏ cho đối phương thấy: À, tôi sẵn sàng dốc hết tâm can cho người, đến cả bản thân mình tôi cũng chẳng màng. Bởi vì, tôi yêu thương người rất nhiều.

Và,.. bạn tự nhủ chắc chắn người sẽ cảm kích, động lòng vì sự hy sinh, vì điều mà bạn mặc định, đó là: TÌNH YÊU.

Người sẽ cảm kích chứ? Có. Chắc chắn là có.
Người cảm nhận được tình yêu bạn dành cho người chứ? Dĩ nhiên.

Nhưng bạn đã bao giờ tự hỏi: Người có cảm thấy YÊU cách mà bạn cho đi như vậy hay không?
Có hay không? Bạn không thể trả lời, bởi bạn không phải họ.

Vậy, bạn hãy thử một lần đổi vị trí cho người, thử cảm nhận cách mà bạn cho đi, bạn sẽ hiểu được đôi phần...

Một người được nhận quá đủ đầy tình yêu thương, trong khi họ phải nhìn thấy bạn - người họ yêu ngày càng tiều tụy, hao mòn, dần đánh mất đi sự sôi nổi, nhiệt huyết, những sở thích, những đam mê,.. - đây, chẳng phải chính là những điều họ yêu bạn tha thiết và muốn ở bên bạn đó sao - họ sẽ cảm thấy như thế nào?!

2 từ thôi: ÁP LỰC.

Áp lực vì: Họ hiểu bản thân không thể đáp lại tình yêu của bạn giống như cách mà bạn đã làm. Bỏ đi cả những giá trị của mình ư?! Họ không làm được. Họ cũng cần có không gian, ngoài tình yêu họ cũng còn cuộc sống.
Áp lực vì: bạn trách họ vô tâm, thay lòng đổi dạ. Dù họ biết, không phải như vậy.

Và, họ sẽ cảm thấy nặng nề. Rồi, tăng dần lên là sự khó chịu. Họ không còn cảm nhận được tình yêu nữa, mà chỉ thấy mọi thứ bạn làm giống như một gánh nặng vậy.

TẠI SAO ư?????

Người yêu bạn, sẽ muốn được bạn quan tâm. Đúng vậy. Là có được vị trí trong lòng bạn. Ở vị trí ƯU TIÊN chứ tuyệt nhiên không phải là: DUY NHẤT.

Đến tình yêu thương dành cho bản thân bạn cũng không có, bỏ quên những yêu thích, mong muốn, mơ ước của bản thân. Làm sao bạn có thể lan tỏa tình yêu thương được.

YÊU THƯƠNG cần được khích lệ, động viên, an ủi, hoàn thiện và thăng hoa.
Đâu phải sự kìm kẹp, ghim gút, bó buộc, khuôn khổ hay áp đặt.

Vậy mà, dường như, chúng ta chưa khi nào thực sự yêu thương BẢN THÂN mình đủ nhiều.

Người biết thương mình. Mới biết CÁCH thương người khác.

Chí lý lắm!

Vậy với người không yêu thương bạn đủ nhiều..

Họ sẽ coi đó như một điều hiển nhiên. Hiển nhiên đến mức.. không cần ghi nhận.

Nếu bạn cam tâm, trái tim bạn thương người và cũng đủ để thương cả chính mình.

Sẽ không có vấn đề gì. Đúng không?!

Nhưng, sự thực rằng, việc bạn trao đi đến lòng cảm kích còn không nhận được, nói gì đến hồi đáp hay trân trọng. Thì có lẽ, đến một lúc nào đó, những hụt hẫng chẳng thể lấp đầy; những tổn thương chẳng được xoa dịu;... sẽ khiến trái tim bạn mỏi mệt vì kiệt sức.

Bởi.. người khác muốn được yêu thương như thế nào, cần bao nhiêu tình yêu thương; trái tim bạn cũng cần được đối đãi như vậy.

Không khác biệt chút nào!.

Và, thực sự chúng ta đã hiểu rõ thế nào là cho - nhận hay chưa?!
Hy vọng chúng ta - mỗi người đều có được câu trả lời cho riêng mình.
Không cần đúng theo số đông. Chỉ cần không hối tiếc là đủ rồi!



@Yixin


Comments

Popular posts from this blog

[Today Quote]: Đừng để kẻ khác chỉ đạo bạn phải diễn như thế nào...

 Nếu cuộc đời Đã trao cho bạn vai diễn chính. Hãy làm nó tốt nhất có thể. Tự tin và tỏa sáng. Có một không hai... Đừng để kẻ khác chỉ đạo bạn phải diễn như thế nào... Bởi lẽ, chúng ta mới là người hiểu bản thân mình nhất. Những nụ cười... Những giọt nước mắt... Phút giây hạnh phúc... Khoảnh khắc bóng tối... Từ đầu chí cuối, tự thân mỗi người đều phải đối diện và cảm nghiệm. Vậy nên, người khác không hiểu phàm cũng là chuyện bình thường. Một ánh mắt lạ lẫm.. Dăm lời nói phán xét cũng chẳng đáng để bận tâm. Chỉ lấy làm đáng tiếc, khi bản thân chúng ta lại đồng tình đứng về phía nhân vật phản diện kia, để đối phó với chính mình...! Yêu thương, @Yixin Bài viết liên quan Thông tin sách cho [Today Quote]: Đừng để kẻ khác chỉ đạo bạn phải diễn như thế nào...

[Today Quote]: Tình yêu một nửa hay Tình yêu trọn vẹn?!

Sẽ không có một nửa hoàn hảo... Giống hệt như bạn mong đợi xuất hiện đâu. Bởi lẽ, càng kỳ vọng vào sự bù đắp nơi người khác; bạn sẽ càng hoang hoải trong cuộc hành trình tình yêu của chính mình!. Chúng ta vẫn thường có quan điểm về "tình yêu một nửa" : mong muốn gặp được "một nửa" như ý; hi vọng tìm được "một nửa" đích thực của đời mình;... Thế nên, chúng ta mới đặt ra những tiêu chuẩn, những kỳ vọng lớn lao, thậm chí "hoàn hảo" đến mức phi thực tế dành cho người ấy. Rồi khi nhận lấy sự hụt hẫng, thất vọng; lại tự chất vấn hoặc than trách bản thân: chẳng lẽ không có một ai phù hợp với mình; tại sao người ấy mãi chưa chịu xuất hiện; đường tình duyên của tôi lận đận thế ư?!... Thật lòng mà nói, những gạch đầu dòng về thước đo, tiêu chí của chúng ta không sai. Nó chỉ sai khi chúng ta áp đặt và mong mỏi người khác chịu trách nhiệm, gánh thay giúp mình. Đó vốn dĩ là điều không hợp lý, cũng chẳng.. hợp tình. Bạn biết đấy! Mặt trời có thể tỏa ánh sáng c...

Tôi Quyết Định Sống Cho Chính Tôi - Lời thách thức dành cho bản thân..

Khi chúng ta quên.. Tự lúc nào, chúng ta đã bị cuốn vào guồng quay vô định của cuộc sống; quên đi những lời nói thành thực xuất phát từ trái tim mình: Chúng ta là ai? Chúng ta ước mơ điều gì? Chúng ta muốn sống như thế nào?...   Chúng ta để người khác vẽ hộ ước mơ cuộc đời mình. Chúng ta sống chật chội trong một "cái khung" do ai đó tạo nên. Chúng ta sợ hãi không dám bộc lộ những điều đẹp đẽ vốn có hiện diện trong tâm hồn mình. Bao lâu? Đã bao lâu rồi?! Chúng ta l uôn phải gồng mình, gắng gượng để sống theo ý muốn của người khác. Ngay từ khi còn nhỏ, chúng ta đã được dạy bảo rằng: phải trở thành người tử tế, giỏi giang và thành đạt. Thế nhưng, dường như chưa một ai có thể đủ "dũng cảm" để nói thật lòng cho chúng ta biết: Chúng ta xứng đáng được hạnh phúc ra sao và chúng ta cần học cách đối xử tốt với bản thân như thế nào?!  Bởi lẽ, họ - những người đi trước cũng không được ai truyền dạy "chân lý" ấy. Họ chỉ có thể dạy lại cho chúng ta những điều họ được h...